Vết sẹo trên trán

by 21:05 0 nhận xét
 Đáng lẽ ra đây là một câu chuyện, một ký ức hay một kỷ niệm đặc biệt của riêng tôi mà tôi không có ý định chia sẻ với bất kỳ ai. Thế nhưng vết sẹo, nó đã khiến mọi người nhìn vào tôi với một ánh mắt, một cái nhìn nhiều khía cạnh đồng thời lấy cơ sở để đánh giá về về một con người. Cũng chính vì vết sẹo đó mà lần đầu gặp tôi ai cũng phải tránh nhìn trực diện và có cảm giác e ngại. Còn nhớ rất rõ lần tôi đi thi đại học, sự xuất hiện của tôi đã xua tan đi bầu không khí căng thẳng đang diễn ra tại hành lang phòng thi trước giờ làm bài. Các bạn nữ cùng phòng thi tụ tập bàn tán về vết sẹo trên trán của tôi, nào là trông kinh thế, ghê thế, nhìn sợ quá,…. đủ các lời bình luận.Tiếp theo đó là lần tôi mới đi làm, ai cũng tưởng tôi là một đứa từng trải, một thằng có máu mặt trong xã hội hay đại loại như là một thằng đầu gấu. Mọi người e ngại khi tiếp xúc và nói chuyện với tôi, chỉ khi mọi người hỏi thì tôi mới vỡ lẽ ra rằng tất cả mọi người xung quanh tôi đều coi vết sẹo trên trán đó như một vết tích của một cuộc ẩu đả hay một một trận oanh tạc nào đó. Ít ai biết được sự tình đằng sau vết sẹo đó là cả một câu chuyện dài về quá khứ, về thời thơ ấu ẩn chứa sự may rủi. Ngay đến nhân vật chính là tôi cũng chỉ còn nhớ sơ sơ bởi khi đó tôi mới 2 tuổi. Bằng tuổi tôi lúc đó liệu hiện tại bạn còn nhớ được điều gì không, tôi chắc chắn rằng số người còn nhớ chuyện trải qua hồi mình 2 tuổi là rất hiếm trừ khi sự kiện đó phải thật sự đặc biệt. Nhưng tất cả những điều đó với tôi thật sự không quan trọng lắm. Tôi ít khi quan tâm đến cảm nhận của người khác, đánh giá của người khác khi gặp tôi, bởi đó chỉ là quan điểm của cá nhân họ, họ có quyền đưa ra nhận định riêng của mình. Cho đến khi tôi gặp một người, người đã làm trái tim tôi rung động ngay từ lần gặp đầu tiên. Vậy có liên quan gì đến cái sẹo trên trán của tôi, đơn giản vì người đó sợ cái sẹo của tôi, đối với tôi điều này thật sự nghiêm trọng.

     Tôi viết văn không được tốt nên có thể những lời tôi viết hơi lan man và lòng vòng. Nhưng điều quan trọng, những lời văn đó đều là sự thật và nó chính là ký ức tuổi thơ của tôi.

    Tôi cũng không biết bắt đầu câu chuyện từ đâu bởi lẽ nguyên nhân của vết sẹo thì xuất hiện từ lúc tôi cất tiếng khóc chào đời. Ngay từ khi sinh ra trên giữa trán tôi đã xuất hiện một đầu mụn đỏ bằng hạt đậu, hình như bên trong toàn là máu. Nó là một phần thân thể tôi, lớn theo sự phát triển của tôi. Cho đến năm  lên 2 tuổi thì nó cũng đã lớn bằng quả trứng gà, được nhận định đây là một khối u máu và với trình độ khoa học công nghệ của Việt Nam lúc bấy giờ rất khó để chữa trị. Gia đình, người thân mỗi người một ý kiến khác nhau: người cho rằng nên mang tôi ra Hà Nội, có thể khoa học bây giờ sẽ chữa được hoặc một tia hy vọng mong manh của sự may mắn sẽ giúp tôi qua khỏi; nhưng đa số thì cho rằng, khối u này vô phương cứu chữa, bởi bên trong nó chứa toàn là máu, vị trí của nó lại là nơi tập trung rất nhiều dây thần kinh và ảnh hưởng trực tiếp đến não bộ. Trong lúc quê tôi vừa mới trải qua liên tiếp 2 năm lũ lụt, mất mùa, kinh tế khó khăn, hầu như nhà nào cũng thiếu gạo ăn, phải ăn cơm ghế củ chuối, khoai, sắn… nếu đưa tôi đi Hà Nội chữa trị thì biết lấy tiền ở đâu trong khi nhà vẫn thiếu cái ăn,… Khó khăn chồng chất khó khăn. Thế nhưng, dù rất khó khăn, dù hy vọng chữa trị chỉ là mong manh, ba mẹ tôi vẫn quyết vay mượn để đưa tôi ra Hà Nội chữa trị. Theo lời mẹ tôi kể lại, hồi đó trong làng có một gia đình khá giả đã cho mẹ mượn một chiếc vali và một chiếc xe đạp. Mẹ đã bán chiếc vali và xe đạp đó để lấy tiền đưa tôi đi mổ, hồi đó giá trị của chiếc xe đạp có thể đổi ngang lấy một khu nhà đất.

    Chuẩn bị đầy đủ tiền bạc và một ít đồ dùng cá nhân, mẹ tôi cùng một vài người khác chân ướt chân ráo đưa tôi lên Hà Nội chữa trị. Tôi được đưa đến bệnh viện K, là nơi chuyên chữa trị các bệnh về u bướu. Tại đây tôi đã được chuẩn đoán là u máu lành tính, có thể mổ bằng công nghệ lase mới được Liên Xô cũ trang bị và giúp đỡ. Sau khi được chuẩn đoán và tiến hành các thủ tục, ca mổ được tiến hành rất nhanh chóng. Tôi cũng không còn nhớ rõ cụ thể thế nào, chỉ biết lúc đó các bác sĩ dùng một mảnh vải đen, cắt thủng một lỗ vừa cái khối u trên trán, phủ kín đầu chỉ chừa ra khối u và dùng tia lase đốt khối u. Lúc đó tôi bị tiêm thuốc mê nên cũng chẳng biết gì, chỉ đến khi tỉnh dậy thì khối u đã biến mất như chưa có chuyện gì xảy ra; đầu tôi bị choáng váng khoảng 1 tuần sau đó thì bình thường trở lại. Tôi được xuất viện và trở về quê tiếp tục sống những ngày thơ ấu đầy kỷ niệm.

Thế nhưng, phần khối u đã được là phẳng không còn được bình thường như các vị trí khác. Giờ đây nó chỉ là một vùng da chết, một vùng ko tồn tại sự sống và cảm giác. Tôi lớn lên từng ngày theo thời gian, nhưng cũng chính từ đây vết sẹo bắt đầu hình thành. Khu vực xung quanh khối u vẫn phát triển bình thường, riêng phần khối u đã là thì không thể phát triển bởi nó đã chết, da bắt đầu nhăn nheo và bị lõm dần, vết sẹo  ngày càng rõ rệt. Nhưng đối với tôi, cho dù vết sẹo làm cho khuôn mặt tôi bị xấu xí hay đáng sợ thì vẫn không hề gì, bởi lẽ cho đến bây giờ tôi vẫn còn được sống, đó đã là một điều kỳ diệu hay có thể coi như một phép mầu. Nó là thành quả nỗ lực bền bỉ của ba mẹ và người thân tôi, tôi luôn trân trọng và coi nó như một phần ko thể thiếu trong cơ thể, trong cuộc đời mình. Xin cảm ơn ba mẹ đã giành giật lại sự sống cho con từ tay tử thần, đã cho con cơ hội được sống, được học tập như hôm nay.

    Mấy ai hiểu được rằng đằng sau những vết sẹo dị dạng, đằng sau những hình thù xấu xí có thể là một nỗi bất hạnh, một nghị lực chiến đấu không ngừng nghỉ,… Đừng vì những hình thù bên ngoài mà vội xét đoán hay đánh giá về nhân cách của một con người.

Dai Nguyen

Developer

Cras justo odio, dapibus ac facilisis in, egestas eget quam. Curabitur blandit tempus porttitor. Vivamus sagittis lacus vel augue laoreet rutrum faucibus dolor auctor.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét